– Vì nhiều kiếp ta tu theo Phật mà chỉ tập trung vào những giáo lý cao siêu như giải thoát, sinh thiên mà không chịu làm phước thiết thực từ những nền tảng căn bản nhất. Chánh Nghiệp không vững ( Phước, công lao, trách nhiệm với cuộc đời kém quá ) nên không thành tựu được Chánh Mạng ( Sự nghiệp chân chính, bền vững ) dẫn đến nghèo khó. Nền tảng công đức không có, trách nhiệm với đời không hoàn thành thì vĩnh viễn không bao giờ bay cao vào bầu trời giải thoát được.
– Do nhiều kiếp ta hiểu lầm. Ta hiểu lầm là làm phước là những cái gì chỉ liên quan đến Chùa đến Đạo thôi còn ở công ty, ở gia đình, ở ngoài đời thì không cần làm gì cả. Trong khi Đức Phật đã dạy rất nhiều về các trách nhiệm và bổn phận khác trong xã hội, trong gia đình, trong đời sống. Tất cả mọi điều ta làm đúng, có ích, có lợi, có trách nhiệm với mọi mặt trong cuộc sống đều là phước cả.
– Do hiểu lầm giáo lý thành ra lánh đời, xem thường vật chất, không thiết thực. Nhiều khi ta phí cả một kiếp người chỉ để ôm 1 câu niệm Phật và sống để chờ chết thì cái đó cũng là sai ý Phật và cũng không có phước. Nhiều khi cả đời ta không cống hiến gì, phụng sự gì mà cứ trốn thui thủi tu một mình thì làm sao có phước. Đó đều là những cực đoan dẫn đến nghèo khó.
– Do ta không siêng năng làm việc, không yêu công việc, không tận tâm làm việc đạt năng suất. Cứ cái gì cũng thấy là phù du, vô thường nên không cần cố gắng nữa.
– Và còn nhiều lý do lắm,…
TỪNG NGƯỜI PHẬT TỬ NGHÈO KHỔ RỒI THÌ CẢ ĐẠO PHẬT SUY YẾU LUÔN.
Phước của ta nó hiện ra rất rõ ở vật chất, tài chính và thái độ, cách ta sử dụng vật chất, tài chính. Phước ít rồi thì khó làm phước, phước ít rồi thì kém giá trị, phước ít rồi không độ được ai, phước ít rồi thì ta lạc hậu, phước ít rồi ta xuất hiện trong đời mất tự tin, phước ít rồi ta hiểu sai hết mọi thứ, phước ít rồi thì không hộ đạo được. Bổn phận của chúng ta là làm sao nâng phước, nâng đẳng cấp của toàn bộ Phật tử lên.
Quan điểm đúng: Ta luôn hiểu vạn vật là vô thường, ta luôn tôn thờ và đi tìm lý tưởng vô ngã giác ngộ. Nhưng thực tế là hoàn thành từng bước nhỏ nhất. Trước mắt là phải làm sao chính mình ổn định tài chính, lo được cho gia đình, giúp người này người kia thoát khỏi cái nổi ưu khổ về vật chất. Cái bụng phải yên rồi thì cái tâm mới sáng đi tìm điều cao thượng. Thực tế điểm này. Phải thoát nghèo trước, phải đạt được Chánh Mạng bền vững trước thì mới nói đến chuyện tinh tấn, tọa thiền, nhập định, giác ngộ.
Lúc nào ta cũng tinh tấn thực hành lời Phật dạy, ứng dụng đạo lý vào đời sống, sống thật tử tế trách nhiệm, làm việc hết sức năng suất và thiết thực bên cạnh việc gìn giữ đạo đức trong nội tâm.

MỘT SỐ NHÂN CẦN GIEO:
– Ngay trong cái nghèo khổ vẫn phải ráng sang sẻ, yêu thương, giúp đỡ nhau từng chút. Chịu đói thêm chút, chịu khổ thêm chút nữa để cưu mang, giúp nhau qua khó khăn.
– Ngay trong cái nghèo khổ vẫn giữ gìn giới hạnh, vẫn không tạo ác nghiệp để khổ thêm.
– Thường lễ kính Phật sám hối cho chính mình và tất cả chúng sinh.
– Thường bỏ công bỏ sức ra làm các điều phúc thiện khắp nơi nơi.
– Có việc gì để làm thì siêng năng, tận tụy, cống hiến miễn điều đó, việc đó là đúng đắn.
– Cố gắng học tập, rèn luyện mọi kỹ năng trong đời sống để giỏi hơn.
– Tập hạnh bố thí dần dần và bền bĩ.
– Tập sử dụng vật chất và tài chính khéo léo, khôn ngoan tránh cực đoan phí phạm hoặc bỏn xẻn.
– Cố gắng cập nhật kiến thức thời đại, ứng dụng để làm việc, tu tập và giúp nhau hiệu quả hơn.
– Cẩn thận, chu đáo, sạch sẽ từng việc nhỏ nhất.
– Quý trọng từng cơ hội tạo phúc, tu tập, học hỏi.
– Tìm cơ hội việc làm, giúp nhau sinh kế để vượt lên.
– Không ngồi yên than thở, trách đời nữa. Mà phải hành động, thay đổi từng chút thì đó mới là bản lĩnh.
Chúng ta nghèo khổ hoài, tâm linh không khai mở hoài vì chúng ta cứ treo tâm hồn mình trên mây xanh, nghĩ cái gì đâu đâu xa xôi mà quên đi vô số những điều thực tế mà con người cần, xã hội cần, thế giới cần. Phước cho dày, công lao cho dày, trách nhiệm cho dày thì mới có ngày giác ngộ thênh thang trên bầu trời giải thoát được.
➖ST➖
